Gió mùa về, lòng người ấm áp mà sao quá xa vời!

Ngày đầu gió về, ngoài đường vắng tanh, gió lạnh cứ thế thổi làm bay tóc cô gái. Thêm cả những giọt mưa bay bay, có hạt mưa vô tình rơi nhẹ vào đôi mắt kính làm nhoèn đi. Bước chân đi thật chậm, chiếc tai nghe với bài hát quen thuộc cứ thế vang bên tai.

Cơn gió ngoài kia không ngừng thổi, mỗi lúc như mạnh hơn. Lòng cô gái dâng lên bao cảm xúc khó tả. Biết yêu hay ghét gió mùa đây? Gió mùa lạnh, cảm giác cô đơn ngập tràn, đem đến những hi vọng mong manh rồi cũng lạnh lùng cuốn nó đi mất. Nhưng mùa về mang theo những cơn gió, những cơn mưa bay bất chợt, bước chân dưới những hạt mưa nhẹ rơi cho lòng bao cảm xúc thú vị, để rồi nụ cười bất chợt xuất hiện trên đôi môi mà chẳng cần đến ai đó đã rời xa cô gái khi gió mùa bắt đầu về.

Tuổi 18, cái tuổi mà tâm hồn cô gái biết nhạy cảm và dâng lên nhiều cảm xúc. Tạm gác lại những áp lực nặng nề của năm học cuối cấp, cô gái mang trong mình chút gì đó suy tư, suy tư về gió mùa – những cơn gió se se lạnh của tiết trời cuối năm.

Gió khẽ đùa lòng người, cứ thế lạnh buốt hơn. Không còn những hạt mưa tí tách rơi làm nhoèn đi đôi mắt kính ấy. Cũng chẳng cần đi ngoài đường thật khuya mới nhận ra cái lạnh rõ rệt của gió mùa của những ngày đầu tháng 10. Ai đó có biết không? Nơi đây bàn tay cô gái đã sưng đỏ lên vì những làn gió biết đùa giữa quãng đường vắng từ trường về nhà. Lớp áo bông dày, hay đôi giày thể thao tưởng như ấm áp cũng chẳng thể nào dấu đi được những cái run người khe khẽ

Phải rồi! Ai mà chẳng như vậy chứ!

Bước đi ngoài đường một mình khi bầu trời không một gợn mây. Cảm giác này không phải của riêng một người, và càng không phải riêng mình cô gái kia. Không còn mang những suy nghĩ riêng tư khác lạ: thích mưa, thích đi một mình trên đường gió lạnh thổi, thích thấy những ánh đèn pha mập mờ lung linh sau đôi kính nhoèn đi vì ướt. Cảm xúc này mang những nét chung hơn thì phải, những nét chung, nét vô tư của các cô gái tuổi biết yêu! Biết yêu mùa gió lạnh!

Và dường như mỗi lúc gió ngoài kia khẽ thổi, khao khát yêu thương lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn trong lòng cô gái thì phải? Giá mà gió mùa biết ấp ủ đôi vai kia, biết giữ ấm cho đôi bàn tay khỏi sưng đỏ, biết xua đi những cái hắt hơi mà bạn bè ví như con mèo hen bị cảm lạnh.Thì có lẽ cô gái còn yêu những ngày đầu tháng 10 này hơn nữa

Bởi lẽ, gió mùa chẳng bao giờ bỏ quên cô gái, gió mùa chỉ tạm rời xa cô gái để nhường chân cho tia nắng ban mai những ngày hè mơ mộng, và rồi lại trở về ôm lấy cô trong những ngày cuối năm hiu quạnh này. Khác xa với người nào đó, lạnh lùng, vô tâm và cả vô tình, bước đi xa, cứ thế đi xa mãi mà chẳng một lần quay nhẹ đầu nhìn lại, nhìn về một cô gái của mùa gió ^^

Giá mà người nào đó giống như gió mùa kia. Có lạnh lùng, có cách xa, nhưng rồi cũng có lúc nào đó bất chợt nghĩ về cô gái yêu mùa gió lạnh.

“Gió lạnh nhưng vẫn làm mờ đi khoảng cách…

… lòng người ấm áp mà sao quá đỗi xa vời…”

Quỳnh Mai –

Nguồn : http://www  .dear.vn/gio-mua-ve-long-nguoi-am-ap-ma-sao-qua-xa-voi/
Tags: