Ai rồi cũng sẽ khác, em cám ơn anh vì tất cả

Hôm nay trời đẹp phải không anh?

Thu sang rồi anh ạ, gió lùa vào kẽ tóc em, nắng làm ửng hồng hai má…

Nếu là em của ngày xưa, những ngày trời đất chuyển mùa thế này, em cũng tâm trạng lắm, lúc còn yêu anh, em sẽ mè nheo đòi anh dẫn đi chơi, còn lúc anh đi rồi á? Chắc em sẽ lại ngồi gặm nhấm những nỗi buồn và kỉ niệm liên quan đến anh…

Nhưng hôm nay khác rồi anh nhé, em quên anh thật rồi.

Quá khứ của mỗi người thường là những thứ mà người ta chẳng muốn ngoảnh đầu nhìn lại. Hoặc bất dĩ khi nhìn lại, người ta lại trách móc nó chỉ vì… nó khiến người ta đau. Giá như ngày trước không gặp ai đó, có lẽ ta đã gặp một người khác tốt hơn. Giá như ngày trước không bị tổn thương nhiều đến vậy, có lẽ lúc này ta đang yêu một người khác chân thành hơn. Giá như… và giá như… những quá khứ đó chưa từng tồn tại. Nhưng, liệu rằng nếu nó không tồn tại, ta của lúc này sẽ như thế nào?

Sáng nay, em cột tóc cao hơn, thoa một chút kem, bôi một chút son, em thấy mình xinh tươi hơn nhiều anh ạ! Sau tất cả, em học cách đối mặt với vấn đề, học cách chấp nhận và tha thứ. Không giận hờn, không oán trách, không dằn vặt, em thấy bản thân mình thanh thản và trưởng thành hơn.

Em vẫn nghĩ rằng, được quen anh và yêu anh, là điều tuyệt vời trong cuộc sống của em, nếu nói rằng em đã thực sự quên hết mọi thứ liên quan đến anh, chắc là em đang nói dối, chỉ là em không nhớ về anh mọi lúc thôi. Mọi chuyện về anh, em sẽ cất vào một ngăn thật sâu trong trái tim, em không khóc, em không níu kéo, tình yêu với anh, vẫn là một kỉ niệm đẹp trong em, em không mất công cố gắng phải quên đi đâu, vì em biết em cũng chả nhớ để làm gì. Sao trước đây, em chẳng nhận ra điều này sớm hơn nhỉ?

Những dòng kỉ niệm và cảm xúc về anh, em vẫn sẽ lưu lại- để một ngày nào đó, sau này, lúc đọc lại, em sẽ bật cười và nói ” mình trẻ con quá!”

Ai rồi cũng sẽ khác, ai rồi cũng phải trưởng thành, phải già đi. Và anh biết đó, rồi sẽ đến một ngày chúng ta thôi trách móc quá khứ. Rồi sẽ đến một ngày khi quay đầu nhìn lại, chúng ta sẽ mỉm cười để mọi thứ nhẹ trôi qua như nó vốn dĩ phải như vậy.

Quá khứ làm nên con người của hiện tại. Nếu không có đau khổ thì làm sao có được sự mạnh mẽ, kiên cường đến vậy. Nếu không có quá khứ bị lừa dối, thì em ngây thơ năm đó, liệu có trở thành người phụ nữ nhạy bén và sắc sảo như bây giờ.

Em không trách anh điều gì cả, em cảm ơn anh vì tất cả.

Hoa nở rồi tàn, mưa rồi lại nắng, đêm rồi lại ngày và duyên đến rồi lại đi. Tạm biệt anh nhé!

An Nhiên –

Nguồn : http://www  .dear.vn/ai-roi-cung-se-khac-em-cam-on-anh-vi-tat-ca/
Tags: